TruyệnHay
Sự Thật Không Thể Chôn Vùi
drama

Mái Nhà Giữa Những Vết Rạn

Sự Thật Không Thể Chôn Vùi
🎧 Có bản audio 📖 Chương 2/3 🖋️ Kể bởi giọng AI

Mai siết chặt tập hồ sơ trong tay. Căn phòng chìm trong tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cũ, như thể từng giây đều đang kéo dài vô tận.

Cô nuốt khan.

“Con... chỉ kịp nhìn thấy một tấm ảnh.”

Ông Minh khẽ nhắm mắt. Bờ vai vốn luôn thẳng tắp bỗng chùng xuống.

“Đưa ba.”

Mai lắc đầu.

“Ba giấu chuyện gì? Có phải chuyện này liên quan đến anh Tuấn không?”

Ông Minh im lặng. Đôi bàn tay chai sần khẽ siết lại rồi buông ra.

Cuối cùng, ông bước đến, ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh bàn.

“Có những sự thật... biết rồi chỉ làm người ta đau hơn.”

“Nhưng giấu mãi thì có khác gì đang để cả nhà đau từng ngày?”

Câu nói của Mai khiến ông Minh khựng lại.

Ông nhìn tấm ảnh cũ đã úa vàng. Trong ảnh là một người phụ nữ trẻ bế đứa bé sơ sinh, đứng cạnh một người đàn ông còn rất trẻ. Người đàn ông ấy chính là ông Minh, nhưng nụ cười trên gương mặt hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng của hiện tại.

Mai còn nhìn thấy một góc văn bản có con dấu đỏ cùng dòng chữ mờ: "Quyết định thay đổi thông tin khai sinh..."

Ông Minh nhanh tay khép tập hồ sơ lại.

“Đủ rồi.”

Giọng ông khản đặc.

“Ba sẽ nói... nhưng chưa phải lúc.”

...

Cùng lúc đó, ở một quán nhậu ven quốc lộ, Tuấn ngồi lặng trước ly rượu đã cạn.

Điện thoại rung liên tục.

Mười ba cuộc gọi nhỡ từ mẹ.

Một cuộc từ Mai.

Anh nhìn màn hình rồi tắt đi.

“Lại cãi nhau với gia đình à?”

Người bạn ngồi đối diện hỏi.

Tuấn cười nhạt.

“Tao mệt rồi. Có cố thế nào, trong mắt ông ấy tao cũng chẳng bao giờ đủ tốt.”

Anh rót thêm rượu.

“Có khi... tao chưa từng là đứa con ông ấy muốn.”

Nói xong, chính Tuấn cũng sững người vì câu nói vừa bật ra.

Một ký ức rất cũ thoáng hiện về.

Năm anh lên tám tuổi, anh từng nghe hàng xóm buột miệng nói với mẹ một câu mà lúc đó anh chưa hiểu.

"Thằng bé lớn chẳng giống ba nó chút nào..."

Bà Lan khi ấy đã lập tức kéo Tuấn vào nhà.

Anh chưa từng nghĩ lại chuyện ấy.

Cho đến hôm nay.

...

Ở nhà, bà Lan đứng ngoài cửa phòng làm việc, đôi mắt đỏ hoe.

Bà nghe loáng thoáng tiếng Mai nói chuyện với chồng.

Khi cánh cửa mở ra, Mai bước ra ngoài với gương mặt tái nhợt.

“Mẹ...”

“Ba con nói gì?”

Mai nhìn mẹ thật lâu.

“Con nghĩ... bí mật này sẽ làm anh Tuấn tổn thương.”

Chiếc khay trà trên tay bà Lan run lên bần bật.

“Ông ấy... vẫn chưa nói sao?”

Mai lặng lẽ gật đầu.

Đúng lúc ấy, chiếc hộp gỗ nhỏ từ trên chồng hồ sơ rơi xuống nền nhà.

Nắp hộp bật mở.

Một chiếc chìa khóa cũ và một phong bì đã ngả màu trượt ra.

Mai cúi xuống nhặt.

Mặt sau phong bì chỉ có một dòng chữ.

"Nếu Tuấn biết được sự thật, hãy đưa cho con."

Không đề tên người viết.

Nhưng nét chữ ấy... không phải của ông Minh.

Mai ngước lên.

Bà Lan vừa nhìn thấy dòng chữ đã chết lặng, khuôn mặt mất hết huyết sắc.

“Không...”

Bà lao tới định giật lấy phong bì thì đúng lúc điện thoại ông Minh đổ chuông.

Ông vừa nghe máy, sắc mặt lập tức biến đổi.

Đầu dây bên kia vang lên giọng gấp gáp:

“Xin hỏi đây có phải người nhà của anh Tuấn không? Cậu ấy vừa gặp tai nạn. Hiện đang được đưa vào bệnh viện cấp cứu...”

Chiếc điện thoại tuột khỏi tay ông Minh, rơi xuống nền nhà. Cả căn nhà chìm vào sự im lặng đáng sợ, còn phong bì trong tay Mai chậm rãi hé mở vì cú va chạm, để lộ dòng đầu tiên của bức thư mà bấy lâu nay đã bị chôn vùi.

Muốn đọc/nghe tiếp?

Các chương sau + bản audio giọng AI có trên App.

Mục lục

1Vết Nứt Trong Mái Nhà 2Sự Thật Không Thể Chôn Vùi
3Ngày Mái Nhà Sáng Đèn Trở Lại
🎧
Nghe truyện bằng giọng AIBản audio đầy đủ có trên App